Chú tiểu hỏi hoà thượng: “Thưa sư phụ, người ta sợ nhất cái gì?”

“Thế con nghĩ đó là cái gì? ” – Hoà thượng hỏi lại đồ đệ.

“Có phải là sự cô độc không ạ? ”

Hoà thượng lắc đầu: “Không đúng!”

“Thế thì là sự hiểu nhầm chăng?”

“Cũng không đúng!”

“Là sự tuyệt vọng?”

“Không đúng!”

Chú tiểu đưa ra liền mười mấy phương án, nhưng hoà thượng đều lắc đầu.

“Vậy thì sư phụ nói cho con xem, đó là cái gì?” – Chú tiểu chưa chịu thôi.

“Là chính con?” – Chú tiểu ngẩng đầu, mở to mắt dường như hiểu nhưng cũng dường như chưa hiểu, chú nhìn thẳng vào sư phụ như xin điểm hoá.

“Đúng vậy!” – Hoà thượng cười nói – “Thực ra những điều con vừa nói như sự cô độc, sự hiểu lầm, sự tuyệt vọng… đều là cái bóng của thế giới nội tâm của con, đều là cảm giác mà tự con gây ra cho con thôi. Nếu con tự nghĩ là những cái này thật đáng sợ thì đúng là con tự đánh bại con. Còn nếu con nghĩ là chẳng có gì đáng sợ cả, ta có thể chiến thắng thì chẳng cái gì có thể áp đảo con. Bởi vì một người mà ngay cả bản thân mình cũng không sợ thì còn sợ cái gì nữa. Cái làm cho ta sợ không phải là những suy nghĩ mà là chính bản thân ta”.

(Bài viết sưu tầm)

Xem thêm: